Tự truyện ca sĩ Long Nhật

"Trong tự truyện lần đầu tiên được tiết lộ này, tôi không có ý định nói tất thảy mọi chuyện, mọi vấn đề nhưng tôi đảm bảo một điều rằng, những gì tôi nói hoàn toàn là sự thật” - Long Nhật nói về cuốn tự truyện của anh được đăng bắt đầu từ hôm nay, 23/9.

Tự truyện ca sĩ Long Nhật
Long Nhật

Cuộc đời và những câu chuyện, chi tiết trong cuộc đời Long Nhật đáng để độc giả dành thời gian đọc. Đằng sau những câu chuyện “sốc” là đam mê của một chàng trai trẻ, khát khao được hát, được trở thành ca sĩ.

Qua tự truyện của anh, người đọc sẽ thấy được hành trình của một cậu bé con sinh ra trong một gia đình quan triều xưa ở cố đô Huế, có dáng dấp ẻo lả, thích chơi các trò chơi của con gái, luôn bị anh trai kỳ thị và nhận được con mắt nghiêm khắc của cha, đã vượt lên muôn vàn khó khăn, trở ngại và thách thức nghiệt ngã của cuộc sống để đạt được niềm đam mê trọn vẹn của mình là: ĐƯỢC HÁT!

Cũng qua hành trình của anh, chúng ta thấy được những giai đoạn khó khăn của đất nước trong những chuyến lưu diễn, những câu chuyện cười ra nước mắt mà anh gặp phải. Đâu đó, có thể nhiều người sẽ bắt gặp lại những kỷ niệm một thời của mình.

Cuốn tự truyện của Long Nhật được chia làm 9 phần: Ám ảnh tuổi thơ, Tình đầu nồng cháy, Cuộc trốn chạy đầu tiên, Đời ca sĩ: Vinh quang và bầm dập, Ân nhân - Người tình, Sự thật và thị phi, Thuyền tình cập bến, Cây muốn yên, gió chẳng ngừng, Thay lời kết. 9 phần này sẽ có những phần nhỏ bên trong và được đăng tải bắt đầu từ hôm nay.

Lời của “nhân vật chính”: Trong cuốn tự truyện này, tất cả những gì tôi kể, từ thuở ấu thơ cho tới bây giờ, những gì đáng nói, tôi sẽ cố gắng nói cho đầy đủ, xúc tích nhất với những tình cảm và suy nghĩ chân thật nhất của mình vào thời điểm bấy giờ.

Còn nếu như ai đó nghĩ rằng, tôi bịa đặt, thêm thắt một vài câu chuyện trong này đề giật gân câu khách thì tôi xin lấy danh dự của mình mà nói rằng, tôi không bao giờ làm thế. Bởi vì, có quá nhiều câu chuyện, nhiều kỷ niệm, nó như một nhu cầu cần giãi bày. Tôi chỉ sợ nói ra không hết mà thôi. Đôi khi, kể cho người chắp bút nghe rồi, đêm về nhớ lại vẫn thấy còn thiếu chi tiết này, chi tiết khác thì thời gian đâu nữa mà bịa đặt những chuyện không có hoặc không thuộc về mình.

Một số nhân vật hoặc những địa chỉ có thật trong tự truyện của tôi, tôi xin phép được đổi tên để tôn trọng đời sống riêng tư của họ. Có người còn sống hoặc có người đã mất nhưng tôi tin khi tự truyện này ra đời, người sống đọc được, họ không bĩu môi cười khẩy và nói rằng: thằng này bịa… Còn với những người đã khuất, tôi không phải hổ thẹn với lương tâm.

Nhưng nếu có ai hỏi rằng, tôi đã kể hết một trăm phần trăm sự thật về cuộc đời mình chưa thì tôi xin thành thật thưa rằng: tôi chỉ kể 70%, còn 30% tôi giữ lại cho hai con nhỏ và cho người vợ yêu của mình.

Tự truyện ca sĩ Long Nhật
Long Nhật

Phần 1: Ảm ảnh tuổi thơ

Tôi vốn người gốc Huế nhưng được sinh ra ở Đà Nẵng và ở đó một thời gian rồi mới quay về quê nội ở Phá Tam Giang, một vùng như hòn đảo nhỏ, đã đi vào ca dao và âm nhạc với phía bắc là cửa sông Ô Lâu, phía nam là cửa sông Hương thông với biển qua cửa Thuận An. Để về được đất quê nội, chúng tôi phải đi đò ngang.

Cả tuổi thơ của tôi và cả đời này của tôi gắn với những kỷ niệm và tình yêu dành cho người chú đã mất, chú Dũng, em trai kế ba tôi. Tôi cũng không hiểu sao, tình yêu của chú Dũng lại sống mãnh liệt trong tôi đến vậy, cho tới bây giờ, dù tôi được sống trong một đại gia đình rất yêu thương, gắn bó và có trách nhiệm với nhau.

Nỗi đau đầu đời

Ba tôi vốn là anh cả trong một gia đình đông anh em, bởi vậy, ông phải gánh vác cả gia đình. Má cũng là người phải chia sẻ gánh nặng đó. Mà trong gia tộc, có một “luật bất thành văn”: đàn ông không phải làm bất cứ việc gì ngoài kiếm tiền, do đó, mẹ khá vất vả trong việc quán xuyến việc nhà: từ giặt giũ, tắm gội, chăm sóc các em, các con cho tới chợ búa, cơm nước, chẻ củi, mắc dây phơi, giã gạo…. Khi mẹ về, các cô chú còn nhỏ nên mẹ còn phải tắm cho cả mấy em chồng. Chính vì thế mà gia đình tôi có sự gắn kết đặc biệt và chúng tôi được các cô chú yêu thương nhất mực.

Như rất nhiều gia đình khác thời bấy giờ, ông bà nội tôi sinh rất nhiều con, nhưng tới giờ thì một phần trong số đó đã mất: Ba tôi là anh cả, tới chú Dũng, cô Nhung (ở Đà Lạt), chú Tuyển (Mỹ), cô Kim Chi (Kon Tum), cô Hằng (ở Huế), cố Sương (ở Buôn Mê Thuật). Bố mẹ tôi thì sinh được năm anh em tôi: hai trai và ba gái liền nhau sau.

Tự truyện ca sĩ Long Nhật
Gia đình ca sĩ Long Nhật khi anh còn nhỏ. Long Nhật đứng cạnh cha.

Trong số tất cả các cô chú thì chú Dũng yêu thương tôi nhất, yêu tới mức mà khi chú đi lính chú cũng xin bố mẹ tôi một cái ảnh của tôi theo để ngắm cho đỡ nhớ. Chú còn nói với bố mẹ là: Anh chị cho em cu Tiêu (tên gọi ở nhà của tôi) để em nuôi, em không lấy vợ đâu. Có lẽ chú Dũng ở cùng nhà với bố mẹ tôi, chú gắn bó với tôi từ lọt lòng, mà tôi nghe các cụ nói: nếu mình gắn bó với đứa trẻ nào đó từ khi nó lọt lòng thì sẽ yêu quý nó vô cùng.

Nhưng rồi chú cũng lấy vợ và ra ở riêng, đêm tân hôn, tôi khóc ngằn ngặt đòi xuống ngủ cùng. Chú bảo: Để em cho cháu xuống, không sao đâu. Nhưng ba mẹ tôi ngăn cấm, không cho tôi theo, những ngày sau đó, họ cũng không cho tôi ngủ cùng chú. Nhưng bao giờ chú cũng cho tôi xuống, dỗ cho tôi ngủ say rồi mới bế tôi về nhà trả cho mẹ.

Chính vì thế, dù tôi được cả nhà cưng chiều, bao bọc tới mức dựa dẫm, ỷ lại thì tình cảm của tôi vẫn dành cho chú Dũng nhiều nhất. Sau chú thì mẹ tôi cũng là người “mất hết khả năng” khi đứng trước tôi, bà yêu chiều tôi dường như nhất nhà, tôi cũng không hiểu vì tôi hay nũng nịu mè nheo, âu yếm mẹ hay bởi mẹ thấy tôi tình cảm như con gái mà thương tôi đến vậy. Bà nội cũng chiều tôi nhất mực: hồi đó, tôi bị hen suyễn và viêm mũi dị ứng, cô Hồng tôi cũng bị hen như tôi nên bà nội cưng chiều hai cô cháu.

Tự truyện ca sĩ Long Nhật
Long Nhật được mẹ bế khi còn nhỏ.

Cô cháu tôi phải kiêng thịt gà, thời đó thịt gà rất quý, nên hai cô cháu được bù đắp bằng cách được ăn nhiều “cao lương, mỹ vị” khác. Khi ngủ cũng được nằm chỗ tốt: mùa hè, cả nhà phải nằm trong buồng nóng thì hai cô cháu tôi được nằm với ông nội trên bộ ngựa (ngoài bắc gọi là tấm phản gỗ) ở nhà ngoài, tấm ngựa này làm bằng gỗ lim bóng nhoáng, mát lạnh. Mùa đông, người lớn lại bị ra nhà ngoài nằm còn nhường cái giường ấm áp lại cho cô cháu tôi. Sau này, khi nhà tôi chuyển về TP Huế thì cô Hồng và út Sương từ quê nội ở Phá Tam Giang cũng lên ở với gia đình ba mẹ tôi để học cấp ba. Tới lúc đó, bà nội vẫn còn yêu quý tôi vô cùng, mỗi lần lên thăm bà lại mang bao nhiêu quà bánh, hoa quả theo.

Cho tới bây giờ, tôi mới hiểu, vì sao khi gặp những người đàn ông khác, họ dành tình cảm yêu thương và chăm chút cho tôi, tôi cũng không hề cảm thấy ngại ngùng hay ngạc nhiên mà đón nhận nó một cách đầy hào hứng, hạnh phúc. Bởi thấp thoáng ở người này, người kia, tôi thấy được sự yêu thương từ chú Dũng, một tình yêu thương mà tôi cần hơn hết thảy trên cuộc đời này song tôi chưa bao giờ có được từ cha, một người thâm trầm, im lặng và có uy hay từ anh trai, một người đẹp từ nhân cách tới tâm hồn nhưng luôn nhìn tôi với ánh mắt kỳ thị (cho tới bây giờ, sau nhiều thăng trầm và những nỗ lực của tôi dành cho gia đình mà tôi sẽ kể ở đoạn sau thì cả ba và anh đã thay đổi cách nhìn đối với tôi. Hay có thể vì thời gian và tuổi tác nữa mà ba trở nên dễ tính hơn, anh hai cũng đỡ cực đoan hơn).

Tôi còn nhớ như in ngày tôi nghe tin dữ: chú Dũng mất. Hôm đó chỉ có tôi và chị giúp việc ở nhà, chị ấy nói có giấy báo tử và đọc to lên. Trong tâm trí non nớt của tôi, tôi vẫn không hiểu cái chết là thế nào nhưng khi hiểu được rằng, chú sẽ không bao giờ trở dậy, không bao giờ ôm tôi vào lòng hay kiệu tôi lên vai đi chơi, cõng tôi trên lưng và mua cho tôi rất nhiều quà bánh nữa thì tôi òa khóc. Lần đầu tiên trong đời, nhìn ánh mắt hiền từ, ấm áp của chú mỉm cười sau làn hương khói tôi đã bật khóc như chưa bao giờ được khóc, tôi khóc không nín được, cho đến lúc này, tôi vẫn còn ghét cay đắng hình ảnh bát cơm có gài quả trứng bên trên, nó là sự báo hiệu nỗi mất mát và chia cách giữa sự sống và cái chết, giữa yêu thương và ly biệt.

Nhưng cho tới khi đứng trước tấm mộ dài của chú, tấm mộ trải sỏi trắng, trồng mấy cây hoa sim tím lên trên thì tôi mới thấm thía được nỗi đau và nhận biết được thế nào là nỗi cô đơn, tôi hiểu: chú vĩnh viễn nằm yên nghỉ ở đó, không bao giờ quay trở về ôm hôn tôi nữa.

Tự truyện ca sĩ Long Nhật
Đám ma chú Dũng, Long Nhật khoanh tay đứng nép bên quan tài chú.

Tôi đã bị rơi vào trạng thái trầm cảm và tránh xa mọi người xung quanh một thời gian. Tôi thấy mình đơn độc. Cảm giác đứng tim và không dám thở mỗi khi có mặt ba ở nhà không còn mạnh như trước nữa mà thay vào đó là cảm giác không thích gần ông, chỉ mong ông đi làm. Thậm chí, tôi có cảm giác giận bố mẹ vì trước lúc chú mất, khi chuẩn bị phải nhập trại lính, tôi nằm giả vờ ngủ nghe chuyện người lớn, thấy chú xin bố mẹ tôi cho ở nhà thêm hôm nữa với tôi mà ba tôi không nghe. Tôi nhớ như in từng lời chú nói:

“Anh cho em ở lại nhà thêm hôm nữa, ngày kia em lên đơn vị được không?”.

Ba tôi hỏi: để làm gì?

Chú nói: “Thằng Tiêu nó mới vào lớp một, đi học cứ khóc hoài, em muốn ở nhà đưa nó đi thêm hôm nữa”.

Ba tôi nói: “Không được, không chiều nó như thế quen thân. Mà chú cũng phải trở lại đơn vị, nghỉ thế đủ rồi”.

Sau đó, chú đã quay sang mẹ và bảo: “Chị có tấm hình nào của thằng Tiêu, cho em một tấm để em bỏ vào trong ví, lúc nào nhớ em mang ra ngắm”.

Mãi tới sau này, khi đã có vợ và em bé, bé Quỳnh Như, chú vẫn yêu thương tôi nhất mực. Chú đưa tôi tới nhà thương Pao Lồ (năm đó là năm 1974) rồi đưa tôi đi chơi khắp nơi, mua bao nhiêu đồ chơi và quần áo, giày dép cho tôi. Số phận đã cướp ông ra khỏi cuộc đời của tôi. Nhưng tình yêu mà tôi dành cho ông sẽ còn mãi, cũng như bây giờ, trước mỗi chuyện gì đó quan trọng sẽ xảy ra, ông thường trở về, hiện hữu trong giấc mơ của tôi, như báo mộng trước.

Có một điều, không phải là mê tín, nhưng nó ám ảnh trong đầu óc tôi, khi ba nói rằng: bất cứ đám cưới nào cũng không được đưa đón dâu đứt quãng, xa mấy cũng phải đi liền mạch. Nhưng đám cưới của chú Dũng và thím, tôi đã phải nghỉ giữa chừng vì đường đất quá xa, có lẽ vì thế nên mới xảy ra cơ sự sau này. Tôi quá yêu chú tôi nên lý do nào bị nghi là tạo nên sự chia cắt với chú cũng khiến tôi để tâm. Và còn một điều nữa, là tôi vô cùng ghét chiến tranh, bởi chính nó đã đẩy chú phải ra chiến trường và cũng chính nó, vào cái ngày nghiệt ngã nhất: chú bị thương, nhưng bệnh viện nào cũng đóng cửa bởi bom đạn, chính vì thế mà chú không được cấp cứu kịp thời và phải ra đi khi mới 37 tuổi.

Bài sau: Nỗi ám ảnh về ánh mắt kỳ thị của anh trai

Theo VTC




Các Tin Tức Khác Cùng Ngày - Thursday, September 23, 2010

Ngắm vẻ đẹp rạng ngời Á hậu Kiều Khanh Mai Thu Huyền hóa thân thành tiên nữ Album mới của Linkin Park dẫn đầu Billboard
Mỹ Tâm làm giám khảo Sao Mai điểm hẹn 2010 Paris Hilton bị Nhật Bản 'cấm cửa' Vũ Thu Phương: 'Muốn ở trong showbiz, đàn bà phải nam tính'
Lindsay: 'Tôi từng muốn trở thành một Britney' Thu Minh: 'Tôi không vô học' Diễm My: 'Phụ nữ đẹp vẫn phải biết giữ chồng'
Xem Jun Ho và Nich Khun nhảy cùng Hoa hậu Hàn Quốc Đăng Khôi nguyện làm fan trọn đời của Thu Thủy Học điện ảnh miễn phí tại Hà Nội
Châu Huệ Mẫn nuôi chó mèo vì không muốn sinh con G-Dragon 'lộ' ảnh thơ bé đáng yêu Khám phá biệt danh 'bất hủ' của sao Việt
Khuyến mãi mùa thu cùng Yes24.vn Cận cảnh vẻ đẹp rạng ngời Á hậu Kiều Khanh Alex Trần sóng đôi chàng trai lạ
Quang Thịnh 'nói chuyện' với ma nơ canh Vì sao Ngọc Hân, Diễm Hương không được đề cử thi Miss World? Triệu Vy 'qua mặt' Châu Tấn và Phạm Băng Băng
Lý Nhã Kỳ tất bật với hoạt động từ thiện Ngắm vẻ điển trai của Minh Luân Dương Dương: 'Vai diễn của tôi không quá nóng'
Nguyễn Hoàng Nam hoảng hồn vì bị cướp Tự truyện ca sĩ Long Nhật Xem 16 thí sinh xuất sắc Vietnam Idol miệt mài tập luyện
Quang Hà bị fan nữ ôm đến nghẹt thở Khám phá biệt danh 'bất hủ' của Sao Việt Mr Đàm: 'Tôi biết gia đình Huyền trục trặc từ lâu'
Miss Việt Đức: 'Em chưa từng yêu ai' Đàm Vĩnh Hưng kể khổ