Nguyễn Thị Huyền: ''Nếu quay lại, tôi sẽ không thi hoa hậu''

Trở về quê nhà lập nghiệp sau hơn 3 năm du học ở nước ngoài, Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền ngày nào giờ đã “yên bề gia thất”, song vóc dáng và vẻ đẹp còn đằm thắm hơn cả lúc đăng quang.

Vẫn trang phục giản dị, thói quen ít khi make-up và nụ cười rạng rỡ, chị đã dành thời gian rảnh rỗi hiếm hoi cuối ngày để chia sẻ cùng phóng viên về quãng thời gian “hậu đăng quang” vừa qua của mình…

- Một năm sau khi đăng quang, Nguyễn Thị Huyền gần như không “rẽ ngang” trước những lời mời mọc của giới showbiz, bỏ qua không ít cơ hội quảng bá hình ảnh của mình trước công chúng và bất ngờ quyết định đi du học. Chị nghĩ sao nếu như ai đó cho rằng như thế là… thiếu trách nhiệm với danh hiệu Hoa hậu?

- Đúng là từ trước đến nay, kể cả khi đã đạt vương miện Hoa hậu, tôi rất ít khi nhận lời mời tham gia chụp hình quảng cáo, làm người mẫu, diễn viên… Nhưng tôi không lấy làm tiếc vì điều đó bởi toàn bộ thời gian sau khi đăng quang và trước khi đi du học tôi đều đã dành cho việc tham gia các hoạt động xã hội đấy thôi và tôi nghĩ vào thời điểm đó, mình đã làm tròn bổn phận của một đương kim Hoa hậu. Ngay cả việc tôi quyết định đi du học sau đó cũng là cách để tri ân danh hiệu này.

Thử nghĩ mà xem, nếu lỡ dở việc học hành khi ấy, rồi sau này chẳng may hình ảnh của tôi bị xấu đi thì như thế có phải là đền đáp xứng đáng những gì mà tôi đã có không? Còn có rồi mà xây đắp nó lên thì chính là đang đi theo hướng tích cực đấy chứ.

Nguyễn Thị Huyền chưa từng mặc áo 2 dây

- Có thể hình dung như thế nào về cuộc sống của một du học sinh là Hoa hậu trong quãng thời gian 3 năm 4 tháng ở xứ người vừa rồi nhỉ?

- Cũng như bao sinh viên khác đi du học, chẳng có gì khác mấy đâu (cười). Tôi cũng đi làm thêm để có thêm tiền trang trải cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, làm nhiều nghề là đằng khác, từ bồi bàn, bán hàng, đón em bé, tiếp thị kẹo ở hội chợ… đến làm thư ký đầu tiên cho Hội Doanh nghiệp Việt Nam tại Anh. Trong quá trình làm việc cũng có người nhận ra tôi là Hoa hậu nhưng mọi người không quan tâm đến việc đó, còn tôi có muốn nhớ đến cũng không nhớ được vì công việc quá nhiều và điều duy nhất tôi bận tâm là làm sao để hiệu quả công việc mình làm được cao nhất thôi.

- Chị làm những việc ấy và không nề hà bất cứ điều gì?

- Nề hà ư? Tôi nghĩ tại sao phải nề hà chứ, lao động là vinh quang mà. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì học được rất nhiều điều mà không thử làm thì không bao giờ biết được. Lắng nghe những kinh nghiệm không bằng tự bản thân mình trải qua phải không? Dĩ nhiên nói như thế không có nghĩa là việc gì mình cũng đâm đầu vào mà phải có sự cân nhắc kỹ càng.

- Nghe nói khi vừa sang nhập học được một thời gian, chị đã có phen sợ đứng tim vì “đụng” phải… “khủng bố”?

- Thực ra không chỉ tôi mà cả người dân khắp London đều thót tim vì khi ấy có vụ đánh bom xảy ra cách ngôi trường tôi theo học không xa. Đó là ngày kinh hoàng ở London, người dân vô cùng hoảng loạn. Hôm ấy như thường lệ tôi ra bến tàu điện ngầm để đi học nhưng bến tàu đóng cửa nên phải đi xe buýt. Trên xe thấy mọi người bắt đầu xì xào về việc có vụ đánh bom ở đâu đó, tôi cũng… hóng hớt hỏi chuyện xem thế nào nhưng cũng không nghĩ nó lại xảy ra gần trường mình.

Mãi cho tới khi đến trường không thấy ai đi học, rồi lúc sau gặp cô giáo và các bạn đang đứng xem truyền hình trực tiếp ở một quán cafe gần đó, tôi mới biết. Nhưng lúc đó cảm giác bao trùm không phải là sợ hãi mà là… lạ thì đúng hơn.

- Đến giờ khi nhìn lại quãng thời gian ấy, chị cảm thấy thế nào?

- Tôi bắt đầu ý thức được rằng thời gian trôi nhanh quá. Tôi không lo việc nó sẽ mang theo xuân sắc của mình mà tôi đang sợ nó trôi đi nhanh quá mà mình chưa kịp làm được điều gì. Mỗi người đều có ước mơ riêng của mình. Với tôi, đến giờ có thể nói tôi đã hiện thực hóa được ước mơ làm báo nhưng đương nhiên còn những ước mơ tiếp theo nữa cần phải theo đuổi chứ (cười). Bởi con người sống là phải luôn hướng đến phía trước và biết đặt ra những mục tiêu nhất định phù hợp với bản thân mình.

- Hình như chị còn một nỗi lo sợ, nói đúng hơn là lo xa nữa… ý tôi là chuyện “hồng nhan bạc mệnh” mà chị từng có lần thổ lộ rằng không bao giờ muốn nó vận vào mình?

- Tôi không lo xa, tôi cũng không lo về việc đấy. Nếu điều ấy chẳng may vận đúng vào tôi thì tôi nghĩ đó cũng là phần lẹm trong cuộc sống mà mình phải chấp nhận. Con người chẳng có ai là được tất cả, chỉ có điều lẹm nhiều hay ít mà thôi. Tôi rất tin vào luật nhân quả. Nếu không cố gắng mà nhận khổ đau thì nên tự trách mình, còn nếu như đã cố gắng hết sức mà vẫn nhận lại khổ đau, vẫn vấp phải những thứ không đáng vấp thì có lẽ tôi đã làm điều gì đó sai ở… kiếp trước chăng. Đó cũng là cái cớ, là cách giúp mình vượt qua nỗi đau. Khi phải đối diện với khó khăn, bất hạnh thì mỗi người sẽ có một cách giải quyết riêng mà.

- Phải chăng vì thế mà chị là người khá “kín tiếng” khi chia sẻ về cuộc sống riêng?

- Bạn hãy cứ hỏi tôi những câu hỏi về gia đình của tôi đi, tôi sẽ không trả lời đâu. Tôi muốn góc nhỏ đó là của riêng tôi. Thế nên dù rất tự hào, rất muốn “khoe” con mình trên báo với tất cả mọi người nhưng tôi sẽ không làm thế cho đến khi nào cháu lớn và biết trả lời mẹ nó rằng “con thích/ không thích mẹ làm việc ấy”. Tôi rất sợ nếu chỉ làm theo ý thích của mình, nhỡ sau này con tôi lớn và có suy nghĩ không thích việc ấy thì có phải là tôi đã lạm dụng vào đời sống cá nhân của cháu hay không? Vì thế tôi thường “chia sẻ” cảm xúc, hình ảnh về con nhưng là trong cuốn nhật ký riêng dành cho cháu, từ lúc cháu sinh ra đến những lúc cháu biết cười đầu tiên, ngã đau đầu tiên, biết ngồi đầu tiên…

- Có vẻ như chị đặt ra một barie chắn khá an toàn trước những người đàn ông?

- Tính tôi rất thẳng, đó là cách loại trừ rất tốt cho những người có ý định không nghiêm túc, hoặc những người thích mẫu con gái phải ỏn ẻn, khéo léo hay nhẹ nhàng. Tôi chỉ nghĩ thế này, miễn sao tôi sống là tôi. Ai chọn tôi làm bạn tức là cảm thấy tôi có thể làm bạn với họ. Còn nếu không thì đó là cách loại trừ hiệu quả vì điều ấy cũng có nghĩa là tôi cũng không thể làm bạn với họ được.

- Nhưng hẳn một người đẹp lại được vinh danh Hoa hậu sẽ gặp phải không ít cám dỗ ngoài cuộc sống?

- Cũng có thể là may mắn Trời cho, tôi chưa bị cám dỗ gì kinh khủng lắm, mà cũng có thể ông Trời chưa… xui mình hứng chịu những cám dỗ đấy (cười). Chứ đã gọi là cám dỗ rồi cũng khó mà cưỡng lại, tất nhiên còn tùy vào mức độ nữa.

- Chị thường chọn cách ứng xử thế nào trước những scandal?

- Tôi nghĩ đơn giản thế này: ai thích đồn gì thì đồn, hiểu đến đâu thì hiểu, ai không hiểu thì đành chịu nhưng quan trọng nhất là người thân của mình biết mình là ai, mình đang làm gì và yên tâm về mình là được. Cũng có nhiều thông tin chưa đúng về tôi nhưng thôi thì tùy vào suy nghĩ và cảm nhận của từng người, ai nghĩ về tôi chưa đẹp cũng không sao, mà nghĩ về tôi tốt thì tôi thật lòng cảm ơn. Tôi không thể suốt ngày lên tiếng để thanh minh về điều này hay điều khác.

Song nếu những tin đồn ấy ảnh hưởng đến người thân và hạnh phúc cá nhân của mình thì có lẽ tôi sẽ lên tiếng. Còn nếu không thì tôi lựa chọn giải pháp im lặng vì thực ra đấy giống như một bức tranh thu nhỏ của cuộc sống này vậy.

Nguyễn Thị Huyền chưa từng mặc áo 2 dây

- Vậy với bộ ảnh gần đây của chị mà nhiều người thiếu thiện chí nói rằng hình như Hoa hậu Nguyễn Thị Huyền… “khoe vòng một” hay bài viết về chị trong cuốn sách về hậu trường các cuộc thi sắc đẹp sắp phát hành khiến dư luận xôn xao thì sao?

- Về bộ ảnh mà bạn nói, tôi chỉ nhận lời một người bạn chụp vui thôi nhưng vô tình nó lại xuất hiện ở trên báo. Nếu nói bộ ảnh đó “khoe vòng một” thì tôi cũng không phản đối nhưng tôi chỉ nói thế này, từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ mặc áo hai dây ra ngoài đường cả. Không phải vì mặc thế xấu mà vì tôi không cảm thấy tự tin khi diện trang phục ấy và nó không phải con người của tôi. Còn về hình ảnh của tôi trong cuốn sách trên, tôi đã có cuộc nói chuyện lại với tác giả và tác giả cũng đã có những đính chính lại về bài viết của mình. Tôi nghĩ đó là lời giải thích tốt nhất!

- Nếu quay lại thời điểm 5 năm trước đây, chị có ghi danh đi thi Hoa hậu không?

- Không đâu (cười). Tại thời điểm đó tôi đã quyết định không thi dù được mọi người động viên rất nhiều. Nếu có ý định thi Hoa hậu, tôi đã thi từ năm 2002 - năm Mai Phương dự thi. Không phải là tôi chê đâu mà là… thiếu tự tin thì đúng hơn. Phần vì sợ… trượt Hoa hậu, phần vì sợ nhỡ trúng Hoa hậu mà trượt Đại học thì cũng xấu hổ lắm. Khi ấy tôi cảm thấy mông lung, ham muốn tột độ hay ước mơ đều không phải. Cũng vì thế mà tôi tham gia cuộc thi năm 2004 vì anh trai tôi và bạn gái anh ấy đã… trót nộp hồ sơ đấy chứ (cười).

Theo An ninh Thủ đô




Các Tin Tức Khác Cùng Ngày - Sunday, September 20, 2009

Siu Black đã cạn tình với chồng cũ Cô dâu Lệ Quyên rạng rỡ bên Mr Đàm Nguyễn Thị Huyền: ''Nếu quay lại, tôi sẽ không thi hoa hậu''
''Làng'' thời trang miền Bắc đang ''chảy máu'' Ngắm công chúa đáng yêu của Kim Hee Sun Bae Yong Joon ngất xỉu
Dũng ‘Khùng’ lấy vợ không cần đẻ con Trà My Idol ''phiêu'' cùng nhạc cụ Midu viết nhật ký cùng Ngô Kiến Huy
Khi teen tự ''phân thân'' Tân Hoa hậu Hoàn vũ rạng rỡ về Venezuela Ronan Keating rạng rỡ ở Việt Nam
Mariah Carey bị hôn ép Quách Khả Doanh mang bầu Lee Hyori với vòng một bốc lửa
Tăng Bảo Quyên lộng lẫy với áo cưới